Mrs Huệ

Bất động sản nổi bật

Loại bất động sản

Từ 1/4, TP.HCM tăng ngưỡng thu nhập mua nhà ở xã hội lên 25 triệu/tháng

Trong bối cảnh giá nhà tại TP.HCM liên tục neo ở mức cao, việc tiếp cận nhà ở đối với người lao động ngày càng trở nên khó khăn, ngay cả với nhóm có thu nhập trung bình. Trước thực tế đó, việc thành phố điều chỉnh hệ số thu nhập lên 1,25 từ ngày 1/4 không chỉ là thay đổi mang tính kỹ thuật, mà còn là bước đi đáng chú ý nhằm mở rộng cơ hội an cư cho nhiều đối tượng đang “kẹt giữa” nhà ở xã hội và nhà ở thương mại.

Từ ngày 1/4, TP.HCM áp dụng hệ số điều chỉnh thu nhập 1,25 trong xét duyệt đối tượng mua, thuê mua nhà ở xã hội. Đây không chỉ là một thay đổi mang tính kỹ thuật, mà phản ánh sự điều chỉnh chính sách nhằm tiệm cận hơn với mặt bằng thu nhập thực tế tại đô thị lớn nhất cả nước

Việc nâng hệ số từ mức cũ lên 1,25 thực chất là cách gián tiếp nới rộng ngưỡng thu nhập, thay vì thay đổi toàn bộ khung chính sách. Cơ chế này cho phép cơ quan quản lý linh hoạt điều chỉnh theo từng giai đoạn mà không cần sửa đổi các quy định nền tảng.

Khi áp dụng hệ số mới, trần thu nhập được nâng lên tương ứng:

  • Người độc thân: tối đa 25 triệu đồng/tháng
  • Người độc thân nuôi con: tối đa 37,5 triệu đồng/tháng
  • Hộ gia đình: tổng thu nhập vợ chồng không quá 50 triệu đồng/tháng

So với trước, các mức này đều tăng đáng kể (từ 5 đến 10 triệu đồng), qua đó mở rộng nhóm đủ điều kiện tiếp cận nhà ở xã hội.

Nhóm được hưởng chính sách vẫn bao gồm các đối tượng cốt lõi như người thu nhập thấp, công nhân, người lao động và cán bộ, công chức. Tuy nhiên, với việc nâng trần thu nhập, một bộ phận lớn người lao động đô thị – vốn trước đây “vượt chuẩn” nhưng vẫn khó mua nhà thương mại – nay có cơ hội tiếp cận nhà ở xã hội.

Nhà ở xã hội (Ảnh: Báo lao động)

Điều này đặc biệt có ý nghĩa trong bối cảnh chi phí sinh hoạt và giá bất động sản tại TP.HCM liên tục tăng, khiến ranh giới giữa “thu nhập thấp” và “thu nhập trung bình thấp” ngày càng mờ đi.

Việc sử dụng hệ số điều chỉnh cho thấy tư duy quản lý linh hoạt hơn, thay vì áp dụng các ngưỡng thu nhập cứng. Khi mặt bằng thu nhập thay đổi, hệ số có thể được điều chỉnh tương ứng để đảm bảo chính sách không bị “lỗi thời”.

Quan trọng hơn, cách tiếp cận này giúp duy trì đúng mục tiêu an sinh của nhà ở xã hội: hỗ trợ những người có nhu cầu thực nhưng chưa đủ khả năng tiếp cận nhà ở thương mại, thay vì giới hạn quá hẹp như trước.

Dù chỉ là một thay đổi về hệ số, nhưng tác động lan tỏa của chính sách là đáng kể. Việc nâng trần thu nhập không chỉ giúp tăng khả năng tiếp cận nhà ở cho người dân, mà còn góp phần cải thiện thanh khoản phân khúc nhà ở xã hội – vốn đang cần được thúc đẩy để đáp ứng nhu cầu lớn tại TP.HCM.

Trong dài hạn, nếu tiếp tục được điều chỉnh linh hoạt, cơ chế hệ số thu nhập có thể trở thành công cụ quan trọng để cân bằng giữa mục tiêu an sinh và thực tế thị trường bất động sản đô thị.

Việc nâng trần thu nhập thông qua hệ số điều chỉnh cho thấy chính sách nhà ở xã hội đang dần thích ứng linh hoạt hơn với thực tế thị trường. Khi phạm vi thụ hưởng được mở rộng, bài toán an cư của người dân có thêm lời giải, đồng thời tạo lực đẩy cho phân khúc nhà ở xã hội phát triển đúng vai trò. Tuy nhiên, để chính sách phát huy hiệu quả bền vững, điều quan trọng không chỉ nằm ở tiêu chí đầu vào, mà còn ở nguồn cung, quy hoạch và cơ chế triển khai đồng bộ trong thời gian tới.